|
|
|
Làm gì để góp phần giải quyết tình trạng trúng mùa, rớt giá?
Web An Giang, 27/1/2004
Những năm qua, nỗi lo trúng mùa rớt giá cứ treo lơ lửng trên những cánh đồng bạt ngàn lúa gạo, tôm cá của ÐBSCL nói chung và An Giang nói riêng, để cho cứ qua vài ba mùa vụ thuận lợi thì có một vụ đầy âu lo, cứ đến hẹn lại lên làm thấp thỏm bao nhà nông lẫn nhà quản lý. Và bài toán ấy sẽ còn là một ẩn số thách thức “Bốn nhà” cho đến khi nào chúng ta cùng hợp sức hoàn chỉnh con đường ngắn nhất để giải quyết, bằng giải pháp xử lý, chế biến nông sản sau thu hoạch cộng với một chương trình đầu tư nghiên cứu thị trường một cách chính xác, khoa học.
Với đặc thù sản xuất và xuất khẩu lúa gạo, An Giang đã sớm có chương trình hỗ trợ lãi suất cho nông dân vay vốn đầu tư máy sấy để bảo quản nông sản. Trong 4 năm qua, kể từ năm 2000 đến nay, đã có hơn 200 hộ dân được vay vốn lắp đặt máy sấy và số máy sấy tự đầu tư trong dân cũng theo đó tăng vọt lên, đến nay ước tính có trên 900 máy, nhiều nhất thuộc địa bàn huyện Phú Tân - nơi mà nông dân trồng nếp xuất khẩu. Ðiều này phần nào làm giảm áp lực về ảnh hưởng thời tiết, giúp nông dân bảo quản sản phẩm được lâu hơn nhưng vẫn chưa làm cho họ tiêu thụ được mạnh hơn, bán hàng nhanh hơn để quay nhanh đồng vốn. Ðến đây, chúng ta sẽ thấy hiện ra vai trò của chế biến. Nếu không có Công ty Agifish, Afiex nằm ngay vùng nguyên liệu bắt tay vào chế biến thực phẩm từ cá tra, basa, dù cho chưa nhiều lắm, nhưng cũng mở được hướng đi cho nhóm hàng này làm dịu bớt sức ép thị trường; và Công ty Antesco hướng nông dân vào sản xuất các sản phẩm bắp thu trái non, đậu nành rau v.v… là những mặt hàng vừa đem lại lợi nhuận cao, vừa cung cấp nguyên liệu chế biến rau quả đông lạnh, đồ hộp xuất khẩu đã làm nông dân phấn khởi chuyển đổi giống cây trồng một cách tích cực. Từ đây, sản phẩm của An Giang tạo thêm được giá trị gia tăng, giải quyết được công ăn việc làm, thu được ngoại tệ. Ðồng lãi nhân lên gấp mấy lần mà người sản xuất không lo cảnh ế hàng dội chợ. Khi nông dân cầm hạt giống đi gieo là biết chắc có lãi do có hợp đồng tiêu thụ và hoạch định được thời vụ trong năm vì không bị động về vốn lẫn đầu ra. Mà sản phẩm của An Giang xem ra còn rất nhiều tiềm năng, ngoài các loại gạo nếp đặc sản, chúng ta có thể kể đến hạt điều, ngũ cốc, rau quả, các loại thực phẩm chế biến từ thủy sản cần được xây dựng thương hiệu và khuếch trương sản xuất.
Trong cơ chế thị trường hiện tại, doanh nghiệp sẽ là người sáng giá nhất để cho nông dân gởi gắm niềm tin của mình . Dĩ nhiên là thông qua sự giám sát của Nhà nước. Chính doanh nghiệp chứ không phải ai khác sẽ là người có khả năng tiên đoán thị trường, để từ đó xây dựng kế hoạch sản xuất trước mắt và lâu dài cho chính mình và cho người cung cấp nguyên liệu; cùng với chính quyền chịu trách nhiệm về xây dựng vùng nguyên liệu và đầu tư cho công đoạn chế biến quy mô lớn và đa dạng thành phẩm. Trên nền tảng của kinh tế hợp tác, các tiến bộ khoa học sẽ được ứng dụng để đảm bảo sản phẩm làm ra đạt yêu cầu về chất lượng. Các nông trại, hợp tác xã sẽ vừa sản xuất, vừa là vệ tinh cho doanh nghiệp lớn khi mà bản thân nó cũng là một đơn vị doanh nghiệp được Luật Hợp tác xã mới cho phép tham gia vào tất cả hoạt động của thị trường. Sẽ không còn vấn đề thiếu hụt nguyên liệu lúc này và ế thừa nguyên liệu khi khác, bởi vì người bán và người mua cùng hợp thành một chuỗi hoạt động khép kín bền vững do tương tác về lợi nhuận. Và, theo đó sẽø phát triển đi lên để đủ sức đảm đương những yêu cầu trong giai đoạn mới khi không còn bao lâu nữa Việt Nam phải hòa vào dòng chảy chung của nền kinh tế thế giới.
Q.N